Tôi vẫn muốn có Cha bên đời

Thấm thoát đã gần hai năm kể từ cái ngày “định mệnh” đó. Cái ngày mà có lẽ cả cuộc đời này tôi chẳng thể nào quên. Có những buổi chiều nằm buồn và suy nghĩ, có những ngày co mình một góc chẳng nói chuyện với ai. Ðêm xuống một mình trong căn phòng lạnh lẽo, từng giọt nước mắt vẫn cứ rơi. Tôi vẫn muốn có Cha bên đời!

Phạm Ngọc Hoà

Nếu con người sau khi chết đi sẽ đến một nơi nào đó, thì chắc hẳn đó phải là trái tim người khác.

Khi tôi viết những dòng tâm sự này thì Bố tôi đã không còn nữa. Bố tôi đã ra đi mãi mãi… Món quà đặc biệt mà tôi có thể dành cho ông đó chính là tình thương và niềm tự hào về Bố của một người con trai đang bước những bước đi của cuộc đời.

Những ký ức về ông luôn hiện về như dòng thác, làm mắt tôi cay xè. Trong nỗi đau tràn ngập cõi lòng, tôi ước thời gian quay trở lại để tôi có thể chuộc lỗi với những người mà tôi yêu thương. Chắc chắn rằng khi đó, dù không thể giữ mãi Bố trên đời, tôi cũng có thể làm cho Bố ấm áp trong cuộc hành trình đi về với cõi Tây Phương Cực Lạc.

Hình ảnh có liên quan

Bố tôi mất đột ngột trong khi đang đi công tác xa nhà, vào ngày 18 tháng 4 năm 2016 (Âm lịch) , lúc đó ông mới tròn 47 tuổi. Ðó là cái ngày đau đơn nhất trong cuộc đời tôi! Chỉ trong nháy mắt, tôi đã không còn Cha bên đời… Tôi suy sụp! Cuộc sống bỗng dưng trở thành màu đen ảm đạm với gia đình kể từ khi Bố tôi ra đi vĩnh viễn. Thương Bố không nói lên lời. Hai mươi ba tuổi và cú sốc quá lớn, tôi như chết lặng. Sau khi Bố đi rồi, tôi mới nhận ra lâu nay mình đã quá dựa dẫn vào gia đình. Ðã có những lúc muốn nói lời cảm ơn đến Bố. Vậy mà chẳng hiểu sao tôi lại không thể nói nên lời, tôi nghĩ rằng Bố đã biết tất cả suy nghĩ của tôi. Ðến giờ đây hối hận đã quá muộn.

Bố vẫn luôn sống trong ký ức của tôi. Tôi nhớ Bố vì con người của Bố, vì những gì Bố đã nói, vì những gì Bố đã làm và ảnh hưởng tích cực đến cuộc sống của tôi. Những “di sản” mà ông để lại là một báu vật vô giá không thể nào mua được bằng tiền…

Bố

Viết cho Bố người con yêu thương nhất

Bố thương nhớ

Khi con viết những dòng chữ này, con nghĩ về quá khứ. Về những năm con lớn lên, là những năm thật tuyệt vời của chúng ta, phải không ạ? Bố có biết con thấy mình may mắn làm sao khi có một người Bố như vậy không? Những kỉ niệm chợt ùa về trong con… Con biết dẫu bận rộn vô cùng, nhưng Bố vẫn luôn dành thời gian quan tâm và giúp đỡ con mỗi khi con cần có Bố.

Bố ơi, người đã làm quá nhiều điều cho cuộc sống của con có ý nghĩa hơn… Tất cả những thời gian qua, những sự việc qua, con đều khắc ghi trong tâm trí. Bố là một người cha hoàn hảo, đáng để cho các người cha khác học tập và noi theo. Bố đã cho con rất nhiều, con biết nói sao cho vừa đây? Tất cả những gì con làm là một tấm gương phản chiếu trong suốt về tình thương mà Người dành cho con.

Kết quả hình ảnh cho cha và con

Suốt từ đó đến giờ, con chưa bao giờ nói “Con thương Bố“. Có thể Bố cho rằng điều đó là đương nhiên, rằng con không bao giờ chú ý đến những gì Bố làm cho con hay rất nhiều thứ Bố đã hy sinh vì đứa con trai của mình. Nhưng không, Bố ạ. Con biết chứ! Có thể con đã luôn luôn không nói gì, , không một lời cảm ơn của con dành cho Bố. Nhưng khi con đã lớn, con nhận ra những gì Bố đã làm Bố đã dành tất cả tình yêu thương vào trong đó và muốn đem đến cho con những điều tốt đẹp nhất.

Giờ đây con biết rằng Bố làm càng nhiều cho con có nghĩa là càng ít hơn cho bản thân Bố. Con nhìn quanh, rất nhiều bố mẹ luôn quan tâm đến kiếm tiền đến công việc và rồi họ đã bỏ quên đi chính đứa con của mình. Trong những đôi mắt thơ ngây ấy, con thấy một sự mất mát mà con không bao giờ biết. Bố đã cho con nhiều hơn những gì con xứng đáng. Khi rất nhiều người đang oán trách cha mẹ mình về những việc đối xử với con cái, con lại càng muốn cảm ơn Bố hơn về tất cả những gì Bố đã làm cho con. Bố đã cho con những lời dặn dò từ gan ruột, từ tận trái tim, con muốn nói “Con tự hào về Bố“. Con chỉ muốn nói với Bố rằng “mãi mãi trong cuộc đời này, con biết ơn Bố vô cùng và con thuơng Bố rất nhiều, Bố yêu quý của con ơi!”

Bố 1

Tôi tự hào vì tôi là con của Bố

Vậy là một con người vĩ đại đã qua đời. Ông chẳng phải là nhà chính trị nổi tiếng thế giới, một bác sĩ lừng danh, một người hùng chiến tranh hay một biểu tượng của thể thao. Ông chẳng phải là người thường xuất hiện trên những trang báo. Nhưng ông là một nguời vĩ đại nhất trong tôi. Ông là Bố của tôi!

Có lẽ Bố biết mình thành công với cương vị một người chồng, một người cha, một người anh, một người em, một người con và một người bạn. Tôi tự hỏi có bao nhiêu nhà triệu phú có thể làm được như vậy? Đầu tiên và trên hết, người là cha của ta; và bất cứ điều diệu kỳ nào được sống qua cùng cha, dù chỉ là những năm đầu của cuộc sống, đều ảnh hưởng sâu sắc đến ta suốt phần còn lại của cuộc đời…

ChaVaConTrai

Tôi rất thích người khác gọi mình là: “Cu Hoà“. Bố vẫn thuờng gọi tôi như vậy và có vẻ còn thích cái tên này hơn cả tôi…Tôi hiểu rằng cái tên của tôi không đẹp nhưng với Bố, Bố đặt vào trong đó rất nhiều niềm tin.”Cu Hoà“, Bố luôn muốn tôi có một tấm lòng lương thiện, có sự yêu thương và quan tâm đến mọi người, không đặt lợi ích cá nhân mình lên trên. Hiểu được điều đó tôi luôn muốn hoàn thiện bản thân mình từng ngày để xứng đáng với cái tên mà Nguời đã đặt.

Hình ảnh có liên quan

Cái ngày “định mệnh” ấy tôi chẳng thể nào quên. Ðêm hôm đó trời miền Bắc mua tầm tã. Nhận được tin Bố cấp cứu ở bệnh viện lúc nửa đêm, tôi và cậu vội vã lên đường. Vừa bước chân tới cổng một tiếng sét đánh ngang tai, tôi gục ngã. Giờ phút cuối cùng trong đời, Bố nằm bất tỉnh. Yên lặng quá. Tôi bất lực đứng bên Người. Tôi đặt bàn tay mình lên tay ấy. Tay Bố thật thô ráp nhưng vẫn ấm áp khi chạm vào tay tôi. Tại sao từ trước đến giờ tôi chưa hề làm như vậy? Bố không bao giờ tỉnh lại nữa, chắc Bố đau đớn lắm. Nỗi đau tinh thần còn lớn hơn cả nỗi đau thể xác khi Bố từ giã cuộc sống này với bao tâm nguyện còn dang dở. Tôi chỉ thấy đôi mắt Bố nhắm nghiền.

Tôi đau đớn quặn lòng nhưng kịp chấn an lại. Tôi quỳ đó, đôi tay chắp lại và nguyện cầu cho Nguời vãng sanh về cõi vĩnh hằng.

Ngọc Hoà